Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Vì quan hệ với tôi mà Sahra luôn cãi nhau với bà ngoại và mẹ. Hai bà già cho rằng dính dáng với tôi sẽ không có tương lai. Trước sau tôi sẽ phải về nước, hai bà không tin vào khả năng trí tuệ của tôi, tài quyền biến ứng phó mau lẹ mọi tình huống sảy ra để tìm ra những phương án tối ưu. Bà mẹ nghe lời bà ngoaị cứ mắng chửi Sahra sa sả:
- Thiếu gì con trai Đức yêu thích mày mà mày cứ lăn xả vào với thằng Việt Nam ấy, nó lại bị bệnh lao chắc cũng chẳng sống lâu được đâu? Bà ngoại thì bảo cái thằng ấy đen như quỷ sứ. Sahra cười bảo:
-Thì bà da cũng đen, tóc cũng đen như nó có khác gì đâu?
Bà ngoại im lặng không nói gì. Sau này tôi mới biết bà là giống người Trung cận đông như các nước Do Thái và Ả Rập,chứ bà không phải là người Đức chính gốc.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (4)


Truyện dài của Lu Hà phần 4

Con mẹ Fachklam chỉ là thứ tà lọt ôm chân thằng Thắng để được giữ vị trí người giúp việc đắc lực, tiếng Đức gọi chân điếu đóm này là Betreuerin. Uy tín và đồng lương của mụ là do thằng Thắng định đoạt, còn uy tín và vai trò làm đội trưởng của thằng Thắng lại do chính tôi định đoạt. Tôi có thể bí mật viết cho ông phó giám đốc một bản nhận xét về khả năng làm việc của thằng Thắng, những thủ đoạn bắt chẹt đòi ăn hối lộ, lạm dụng công quỹ, trò họp hành liên miên để tự kiểm soát lẫn nhau do không có nhân viên đại sứ quán, sẽ làm cho công nhân mỏi mệt làm giảm năng xuất lao động. Cả tuần từ thứ hai đến thứ sáu mọi người phải làm việc bở hơi tai, được hai ngày nghỉ thứ bảy và chủ nhật thì nó lại bắt mọi người họp hành phê và tự phê bình, đấu tố sát phạt nhau chứ chả tích sự gì? Đúng ngày tôi được miễn lao động để cùng thằng Thắng và con mẹ Fachklam đến bác sĩ thần kinh. Bác sĩ hỏi tôi có mệt mỏi gì không, có mất ngủ không? Có biết vì sao tôi phải đến đây không ? Tôi trả lời không mệt mỏi gì cả, ăn khỏe ngủ khỏe. Còn vì sao tôi phải đến đây? Là vì bà Fachklam và thằng Thắng đội trưởng họ bàn với nhau tôi có triệu chứng bệnh thần kinh nên họ cứ lôi tôi đến đây. Bác sĩ chẳng thèm đo tim mạch chả thèm thử máu cứ kê đại một liều thuốc an thần cho  tôi và dặn về uống mỗi ngày một viên trước khi đi ngủ, sau hai tuần đến đây khám lại.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi rất sợ phải làm ca đêm, vì tôi biết sẽ giảm thọ, căng thẳng thần kinh mệt mỏi và sẽ dễ phát sinh ra những chứng bệnh hiểm nghèo như tim, phổi, dạ dày, gan, thận, tuyến tụy v.v...Các cơ quan bộ phận cơ thể này cần được nghỉ ngơi  bảo dưỡng về ban đêm. Tôi chỉ làm việc cầm chừng ngày đủ 8 tiếng, vì mục đích tôi sang Đức không phải vì tiền mà vì muốn ở lại an cư lập nghiệp suốt đời. Một con đường cam go đòi hỏi phải kiên trì thông minh khéo léo từng bước từng bước. Trước mắt tôi cần phải đấu tranh chống lại bọn Việt Nam ngu độn tiểu nhân bần tiện kèn cựa hay thích đấu tố thóa mạ xỉ nhục người khác này. Vì chính chúng được nuôi dạy huấn luyện thành những con chó luôn rình mò cắn xé lẫn nhau. Chắc chắn chúng nó sẽ không tha cho mình, làm ngơ bỏ qua vì mình sống luôn khác chúng nó. Mình phải đi trước một bước tiêu diệt hủy hoại chúng nó chứ không ngồi chờ chết để chúng nó a dua tiêu diệt hủy hoại mình, kể cả khi chúng nó liên minh với đám công nhân người Đức.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Sau khi xuất viện tôi được nghỉ ở nhà 2 tuần không phải đi làm, nhưng với điều kiện chiều thứ 6 nào tôi cũng phải đến một căn phòng nhỏ ở trung tâm thành phố chỉ có hai bà y tá già ở đó phát thuốc chống lao cho tôi, tuy căn bệnh đã dứt điểm trị xong, những con vi trùng lao bị bao vây tiêu diệt không còn sống xót một tên, một mống nào. Nhưng để đề phòng những tên giặc lao còn đang thoi thóp ngắc ngoải có thể trở lại hoành hành tàn phá hai lá phổi của tôi, nên vẫn phải kiên trì uống thuốc một thời gian dài nữa chừng 3 tháng, thuốc nhập từ Tây Đức rất đắt tiền. Ở Việt Nam có thể tán gia bại sản chỉ nằm chờ chết thôi, tiền đâu đủ để mà mua thuốc, tôi lại là chẳng phải thành phần con ông cháu cha vai vế cổ cánh gì trong xã hội. Sau khi thấy hoàn toàn thư thái, tôi tranh thủ đi Pirna thăm Sahra, sau 2 năm xa cách thành phố vẫn cổ kính như xưa. Tôi đi trên con đường lát đá đến ngôi nhà mà em ở. Vừa bấm chuông em chạy từ trên cầu thang lao xuống ôm chồm lấy tôi. Em khóc và tôi cũng khóc, nhưng bà ngoại cũng chạy xuống cầm cái chổi đánh vào không khí đuổi tôi đi. Mẹ ra cản không nổi, tôi đành phải chạy ra ngoài, em theo ra cửa tôi hẹn gặp em ở nhà ga.

CHƯƠNG XI. Tôi Cần Phải Đấu Tranh (1)


Truyện dài của Lu Hà phần 1

Tôi cần đấu tranh để được hiện sinh tạo nên những phóng thể cho nhân loại và cuộc đời là cần thiết, tôi phải đấu tranh để được tồn tại là quan trọng trước mắt bằng mọi giá để đạt được mục đích tối thượng mà mình đã ấp ủ từ lâu khi còn ở Việt Nam. Chuyến đi Đức lần này như hổ về rừng chứ không muốn trở về đồng bằng Việt Nam chịu nằm trong cái cũi sắt ở sở thú nữa.

Tôi Cần Phải Lấy Vợ (12)


Truyện dài của Lu Hà phần 12

Tôi cần phải lấy vợ vừa cần vừa phải, cần là cần thiết cho cuộc đời tôi cho cha mẹ và anh em hai bên nội ngoại, cho tổ quốc Việt Nam, cho nơi chôn nhau cắt rốn, trả lại cái ân tình của hồn thiêng sông núi đã sinh ra tôi. Phải là phải đạo, hợp với thời thế hoàn cảnh lúc đó. Nếu không cưới vợ sẽ nảy sinh ra những tình huống bất ngờ, những chướng ngại vật, những rào cản chông gai, ngáng bước chân tôi ra đi. Một khi tôi đã quyết tâm dời bỏ đất nước này, tôi nguyện suốt đời sẽ không quay trở lại nữa. Tuy rằng nỗi niềm khát khao nhớ thương nơi đã sinh ra mình đau đáu, nhớ mong hàng ngày nhưng lại không dám về thăm, chỉ là luôn cảm thấy bất an, đi một bước là có kẻ bí mật rình mò theo dõi, một tai nạn giao thông bất ngờ sảy đến, một ly nước nước dừa một bát phở có thể bị bỏ thuốc độc thế thì về để làm gì? Một đất nước của ma quỷ bệnh tật và chết chóc?

Chùm Thơ Tình Ngắn 335


Anh Bỏ Em Rồi
cảm xúc nhạc Đỗ Kim Bảng: Xin Dìu Nhau Đến Tình Yêu

Lòng em trống trải cô đơn
Giọng ca buồn thảm cung đờn sầu tang
Bước chân hè phố lang thang
Về đâu cánh hạc dở dang đoạn trường

Chùm Thơ Tình Ngắn 334


gồm những bài khổ ngắn dưới 22 câu


Tạm !!!

Nắng gío vi vu thổi bụi trần
Cành sen gợn nước ánh hoa vân
Dừng chân Lãng Tử bên hồ cạn
Hỏi kiếp phù sinh mấy vạn lần
Cõi tạm dân gian bao khổ ải
Trả vay nghiệp quả chớ tần ngần
Hành trang trút bỏ buồn chi nữa
Phật quốc mừng vui hỡi thế nhân

Chùm Thơ Tình Ngắn 333


gồm những bài khổ ngắn dưới 22 câu

Miền Trung Quê Tôi
cảm xúc nghe Hiền Châu hát về miền trung

Sài Gòn thương nhớ miền trung
Anh nơi viễn xứ chập chùng ngàn khơi
Nôn nao giọng hát xa vời
Bướm ong dào dạt lả lơi ráng chiều

Chùm Thơ Tình Ngắn 332


gồm những bài khổ ngắn dưới 22 câu


Ước Hẹn Ngàn Thu
cảm hứng với Nguyễn Cẩm Thu

Đò ngang trót lỡ chuyến rồi
Thôi đừng buồn nữa nổi trôi sông hồ
Kiếp sau xây mộng cơ đồ
Thư cưu trống mái nhấp nhô bến nào?

Chùm Thơ Tình Ngắn 331


Tuổi Mười Lăm
cảm xúc nghe Hoàng Yến Bolero hát

Ngày xưa em mới mười lăm
Lúa non chanh cốm trăng rằm đêm thu
Đàn tôi êm ái vi vu
Bỗng nhiên tê tái âm u cảnh buồn

Chùm Thơ Tình Dài Số 275


( gồm những bài dài trên 24 câu)

Anh Đã Ghé Thăm
thơ với Trần Thu Hà

Cảm ơn anh đã ghé thăm
Cà phê bốc khói ngàn năm tơ tằm
Nhớ ai hết đứng lại nằm
Hằng Nga ẻo lả hương rằm anh ơi!