Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Chùm Thơ Tình Dài 93




Tôi Xin Viết Lời Cảm Tạ

tặng các ca sĩ cải lương vọng cổ ngâm thơ



Tôi xin viết bài thơ ưu ái

Tặng những người em gái quê hương

Miền Nam mảnh đất xa thương

Chiều lam sương khói thê lương não nùng…




Ôi tổ quốc non sông trùng điệp

Từng lớp người nối tiếp theo nhau

Dầm mưa tắm nắng dãi dầu

Tay cày tay cuốc mái đầu bạc phơ



Chiều bến Ngự hò ơ tiếng hát

Dòng Hương Giang bát ngát cánh cò

Thênh thang sóng nước con đò

Thướt tha rặng liễu đôi bờ dưà xanh…



Từ buổi ấy chim cành bớt hót

Bướm ong buồn não nuột biếng bay

Tháng  ngày tầm tã đắng cay

Côn trùng rên rỉ vơi đầy đêm thâu…



Điệu quan họ câu ca vọng cổ

Việt Nam tôi quá nưả đời rồi

Ngậm ngùi nước mắt xa xôi

Dòng người tất bật ngược xuôi gánh gồng…



Hỡi bà cụ lưng còng chống gậy

Những ông già bước thấp bước cao

Mong sao được bưã ăn no

Ăn mày cưả Phật dật dờ hoàng hôn…



Thơ viết cả cô hồn vất vưởng

Những bóng ma hoang tưởng lạc đường

Ta bà nghiệp chướng chất chồng

Không nơi nương tưạ dòng sông hận sầu…



6.3.2013 Lu Hà









Nỗi Buồn Thiếu Phụ

cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tình Hoàng Hôn



Trời trở lạnh hoàng hôn gió lộng

Sân ga buồn cảnh tượng cô liêu

Mây vàng ngơ ngác phiêu diêu

Nỗi lòng thiếu phụ nắng chiều mong manh…



Người đi buổi ấy cành Đông tái

Mưa đầm đià ái ngại xót xa

Thời gian đếm bước quan hà

Từng đêm thao thức cung nga tủi hờn…



Bao ngày tháng biển cồn sóng gọi

Thuyền lênh đênh nhức nhối tâm can

Thu vàng lá rụng lệ chan

Bặt vô âm tín trần gian bụi hồng…



Rồi một tối bi thương ảm đạm

Ánh đèn màu thê thảm mà đau

Sương rơi ướt đẫm mái đầu

Trái tim băng giá uá màu cỏ cây…



Đâu có biết đắng cay vĩnh biệt

Chuyến tàu đêm da diết nhớ mong

Phí hoài lối nhỏ hàng phong

Chiều lam vời vợi bến sông đợi đò…



Tình đã chết hồn thơ lạc lối

Dải băng tang ma đuổi dong chơi

Sòng đời nhìn đám tro rơi

Hay tay buông thõng hết rồi mộng tan...!!!



2.3.2013 Lu Hà









Hồ Tây Mộng Điệp

tặng NS Thanh Ngân



Mây xanh áo tưởng sẻ tà

Mi cong mũi thẳng dọc dưà thướt tha

Nụ cười như thể Hằng Nga

Nghìn thu thương kẻ gốc đa ngậm ngùi…



Hương thơm bếp lưả miá lùi

Đài trang diễm lệ ngọt bùi Thanh Ngân

Vẳng nghe khúc hát điệu đàn

Tây Hồ gợn sóng lăn tăn cá đuà…



Lả lơi trúc bạch thêu thuà

Sương sa mờ ảo chuông chuà thoảng bay

Trong veo suối nước vơi đầy

Rì rào tùng bách đắng cay muộn phiền…



Ngất ngây má lúm đồng tiền

Bồn chồn thi hứng thuyền quyên liễu bồ

Kià ai lững thững trên bờ

Bút hoa xin chép vần thơ tặng nàng…



Phải chăng duyên phận nhỡ nhàng

Sổ trời dây mực bẽ bàng văn nhân

Thuyền tình xuôi ngược trần gian

Lênh đênh bốn bể  khóc than phận mình…!



Cậy ai khóm trúc bên đình

Mai xanh chớm nở cô mình biết không...?

Tơ hồng sen ngó còn vương

Muà sau em đợi qua sông nhớ đò...!



2.3.2013 Lu Hà









Hỡi Cô Bán Bánh Bông Lan

tặng NS Thanh Ngân



Hỡi cô bán bánh bông lan

Tiếng rao lanh lảnh nồng nàn thiết tha

Vọng vào tiềm thức bao la

Trời xanh thăm thẳm sơn hà nước non…



Xe đò lục tỉnh bồn chồn

Quen hơi bén tiếng biển cồn sóng dâng

Mến người tôi mới quá giang

Bông lan cánh trắng nhụy vàng cô ơi!



Bánh thơm đã có người xơi

Má hồng cô để nắng nôi phai màu

Nhớ thương dầu dãi mái đầu

Gió mưa chẳng quản nhịp cầu xa xôi…



Mà sao chẳng nói nên lời

Tim tôi khắc khoải bồi hồi thầm mong…

Phải chăng cô đã có chồng?

Hay còn kén chọn phòng không đợi chờ…



Ván thuyền kẻ đóng trên bờ

Mắt xanh chưa để dạt dào bướm ong…

Nhớ cô lặn lội qua sông

Xích thằng buộc chỉ tơ vương dặm trường…!



Trăm năm duyên nợ tông đường

Tào khang ân ái rượu nồng lưá đôi

Năm canh trằn trọc mãi thôi

Trầu cau mơn mởn xanh tươi đầy vườn...!



5.3.2013 Lu Hà









Sáu Cô Má Hồng

tặng Nguyễn Hương Lan và các bạn gái



Sáu cô mềm mại nở bông

Cành đa diễm lệ má hồng nôn nao

Lòng tôi xao xuyến dạt dào

Mai lan cúc phượng nghẹn ngào chưá chan...



Lang thang bốn bể thế gian

Quê hương ta vẫn nồng nàn thiết tha

Xôn xao ong bướm mượt mà

Trăng treo đầu ngõ mái nhà sương rơi!



Nghe lòng sóng vỗ bồi hồi

Hồn thơ trỗi dậy chơi vơi ngậm sầu...

Phong trần dầu dãi mái đầu

Bao giờ trở lại nương dâu bến đò...?



Vẳng nghe tiếng hát ai hò

Nhặt khoan mái đẩy đôi bờ Hương Giang...

Hỏi thăm rặng liễu đài trang

Bao năm xa cách dở dang cung đàn...



Nhân duyên tiền định vô vàn

Thuyền tình bể ái trăng ngàn khổ đau

Dã tràng xe cát biển sâu

Ngọc về Hợp Phố chân cầu rêu phong



Đuốc hoa hợp cẩn trai phòng

Biết đâu tôi sẽ làm chồng ai đây?

Bài thơ thổn thức vơi đầy

Ngàn thu ước hẹn canh dài mưa ngâu...!



5.3.2013 Lu Hà 









Tình Ta Trái Ngang

chuyển thể từ bài thơ: Cho Em Chờ Anh Nhé



Ngày xưa đó trời mây gió nhẹ

Em gặp anh êm ái xuân thu

Tháng ba định mệnh phù du

Nổi trôi trong cõi sa bà khổ đau…?



Từ thuở ấy mưa nhoà năm nhất

Là nữ sinh trường luật thướt tha

Anh ngây ngô buổi xơ đầu

Khoá hai trường điện chẳng màu mè chi…



Đâu phải khó dễ bề tính khí

Hội trường ruà lặng lẽ bình yên

Ngập ngừng hỏi khẽ làm quen

Thẹn thùng má đỏ thôi miên mỉm cười…



Rồi sau đó vui tươi ong bướm

Ngồi bên nhau ta ngắm sao đêm

Du dương khúc nhạc êm đềm

Vô tình chạm khẽ nỗi niềm thương yêu…



Em cứ ngỡ mãi chiều gió lộng

Mối tình này rung động đầu đời

Nào ngờ vội vã xa rời

Anh như cơn gió đến rồi lại đi…



Tưởng năm tháng quên đi ký ức

Đếm thời gian hồi phục về nhau

Bóng hình in dấu dãi dầu

Trái tim rạo rực uá sầu tàn phai…



Có đôi lúc thở dài ngao ngán

Giữa canh khuya chán nản đời hoa

Hàng hiên thánh thót hạt mưa

Đầm đià gối lẻ mái đầu rối tung…



Tình ngang trái dây cung đàn đứt

Mối tơ vò day dứt từ xa

Vô tình lại gặp lối xưa

Gió xuân nhè nhẹ tháng ba lại về…



Vẫn băng ghế cận kề thuở trước

Mấy năm hoài tiếng nấc nghẹn ngào

Vi vu  mai trúc dạt dào

Ôm em lần cuối biết sao bây giờ…?



Khó giải thích đôi bờ sóng vỗ

Biển xa xôi đừng nhớ hận đời…

Gạt đi giọt lệ rã rời

Em ơi! Khó nói chơi vơi cõi lòng…



Tay nắm chặt thê lương ảo não

Không muốn rằng em khổ vì anh…

Quên đi câu chuyện chúng mình

Rong rêu bèo bọt duyên tình dần xa…!



Quên sao được trăng ngà sẻ nửa

Tại vì sao chưa đủ mình cần…?

Dặm trường trong cõi nhân gian

Em chờ phiá trước vạn lần thủy chung…!



Bài thơ (Cho Em Chờ Anh Nhé) theo thể tự do này không rõ ai là tác giả?

13.3.2013 Lu Hà







Biết Đến Bao Giờ

tặng Chiếc Lá Vàng ( Hoài Vân) sau khi đọc bài thơ: Tình Xa Xôi



Lòng thổn thức nỗi niềm vô tận

Cho cuộc tình lận đận xa xôi

Chẳng quen trên nẻo trường đời

Ai hay day dứt rã rời chơi vơi…



Vì duyên nợ hay trời trói buộc

Mà tâm linh chung bước trần ai

Quản chi biển cả đêm dài

Mộng về bến cũ chương đài liễu buông…



Đêm thanh vắng sầu đong gối chiếc

Tiếng côn trùng thầm nhắc gọi nhau

Sương rơi đầu ngõ chân cầu

Trăng vàng chiếu rọi mái đầu rối tung…



Tình vạn dặm trập trùng biển cả

Sóng vô hình chia ngả duyên ta

Nghe tim nhịp đập hiền hoà

Tiếng lòng xao xuyến mặn mà thiết tha…



Ồ lạ chửa Ngân Hà ảo não

Chưa một lẩn thổ lộ tâm can

Hồi âm nhắn nhủ vô vàn

Vi vu gió thoảng trần gian nhạt nhòa…



Ta say đắm hẹn nhau từ thuở

Kiếp phù du hoa úa lệ rơi

Xuân thì năm tháng bèo trôi

Năm canh trằn trọc bể dâu tủi sầu…



Nào chăng chớ… mà sao da diết

Mộng chẳng thành đã giết đời nhau

Thời gian mưa nắng dãi dầu

Hàng hiên thánh thót niềm đau nghẹn ngào…



Mà như thể kiếp nào ân ái

Buộc hai ta suy nghĩ về nhau

Chia ly một nửa địa cầu

Ta bà khổ hạnh mịt mù mưa sa…



Thuyền lạc lối sa đà xuôi ngược

Biết bao giờ cùng bước song song

Thả neo dừng lại đoạn trường

Mang tên hai trái tim hồng lồng nhau…!



15.3.2013 Lu Hà







Nhớ Người Tình Cũ

cảm tác thơ Liên Lưu nhân đọc: Chuyện Tình Buồn…!



Quên sao được con đường xưa đó

Hai đưá mình dan díu cùng nhau

Ánh trăng đắm đuối mái đầu

Ngạt ngào hoa sưã lắng sâu đáy lòng…



Vai mềm mại giọt sương thấm áo

Vòng  tay ôm chan chứa thiết tha

Nụ hôn say đắm mặn mà

Không gian huyền ảo Hằng Nga thẹn thùng…



Cơn sóng dậy trập trùng biển cả

Dù bão giông chẳng ngã thay lòng

Buồm căng lộng gió mênh mông

Đồi sim hoa tím quyết không đổi màu…



Bởi  xót Mẹ thương Cha em chịu

Kiếp phong trần nặng nợ khổ đau

Đôi bờ biển ái ngờ đâu

Thuyền em mất lái bể dâu đoạn trường…



Em búi tóc qua sông bi lụy

Tình trái ngang tê tái miền xa

Từng xuân đào rụng cánh hoa

Quê người cảnh lạ sa bà lệ rơi!



Vầng trăng khuyết chơi vơi sẻ nửa

Những đêm mưa tàn tạ héo hon

Côn trùng rên rỉ trào cơn

Hàng hiên lã chã vương buồn triền miên…



Đời chẳng được tơ duyên trọn vẹn

Phận má hồng lận đận xa xôi

Cuộc đời bạc bẽo tim côi

Nhớ người tình cũ ở nơi cuối trời…!



17.3.2013 Lu Hà







Nụ Hôn Cuối Cùng

viết cho nỗi lòng Liên Lưu



Gió thoang thoảng trời mây lồng lộng

Dưới vòm cây lặng bóng bi thương

Ngậm ngùi mạng nhện trên tường

Dẫu lià ngó ý tơ lòng xót xa…



Người xa khuất sa bà vạn nẻo

Gót phong trần cỏ héo sương rơi

Tình yêu ta đã chết rồi

Khăn tang một giải chơi vơi linh hồn…



Cơn sóng vỗ giận hờn trăn trở

Trách làm chi sao nỡ quên nhanh

Lâu đài tình ái tan tành

Dã tràng xe cát thác ghềnh trào dâng…



Chiều ảm đạm ngắm hàng me sấu

Con đường xưa in dấu chân anh

Đôi chim nhảy nhót trên cành

Hoàng hôn lạnh lẽo cũng đành tóc xanh…



Ta như kẻ bại binh thất trận

Chốn mộng trường lận đận lao đao

Phải chăng oan trái kiếp nào…?

Hồng nhan đày đọa má đào long đong...!



Tìm sao được xuân hồng thuở trước

Lá thu vàng xào xạc héo hon

Hoang vu trống trải mảnh hồn

Bâng khuâng giọt lệ nụ hôn cuối cùng...!



Còn nuối tiếc vấn vương chi nữa

Khói xanh lam một nưả trăng lu

Cánh hoa trong đám sa mù

Mưa rơi nặng hạt âm u gió luà...!



16.3.2013 Lu Hà









Cô Liêu Mảnh Hồn

cảm tác thơ Thimy Ngoc Huynh: Em Thuở Ấy Và Ngày Nay



Châu về Hợp Phố Ngọc ơi!

Ngậm ngùi bên giếng bồi hồi lòng ai

Mỵ Nương yểu điệu chương đài

Dế ca ân oán canh dài thở than…



Đèn trời vời vợi triều thần

Ý cha phò mã tần ngần ngẩn ngơ

Tình yêu nhỏ lệ má đào

Chứa chan thiếu nữ Cần Thơ nghẹn ngào…



Áo hồng mũ trắng lông tơ

Mỵ Châu Trọng Thủy bên bờ biển sâu

Sông hồ Nam- Bắc âu sầu

Xót bao em gái chân cầu nỉ non…



Chập chồng biển cả đòi cơn

Tương lai mờ mịt sóng cồn triều dâng

Thắt lưng búi tóc sang ngang

Chiều thu bàng bạc mây vàng vờn quanh…



Nam Hàn Đài Bắc trời xanh

Long đong bèo bọt thương cành phù dung

Lênh đênh giông bão trập trùng

Vầng trăng sẻ nửa bập bùng lửa thiêu…



Hoàng hôn ảm đạm tiêu điều

Cánh hoa lả tả cô liêu mảnh hồn

Nhớ sao da diết nụ hôn

Bờ ao rặng liễu lệ tuôn đôi hàng…!



22.3.2013 Lu Hà 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét