Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Chùm Thơ Tình Dài 94



Đợi Chờ Trăng Lên

tặng NS Thanh Ngân



Chờ vầng trăng cổ độ

Tâm tánh tự trời sanh

Thiên thu sầu vạn cổ

Trí huệ đức sinh thành




Có một người con gái

Xinh tươi như trăng rằm

Soi bóng mình lai láng

Lăn  tăn cá hỏi thăm…



Lô nhô làn sóng biếc

Gió chẳng động lòng trong

Tâm hồn cô vời vợi

Chan chứa tầng mây không



Thơ thẩn vầng trăng thơ

Hằng Nga đâu có ngờ

Ra thế nơi trần thế

Giai nhân buồn ngẩn ngơ…



Có một chàng thi sĩ

Đêm nay cũng ngắm trăng

Mộng mơ về cố quận

Chuyến đò đành dở dang



Chắp tay cầu Nguyệt Lão

Lay động tới thiên đình

Cùng Nam Tào Bắc Đẩu

Đợi kiếp se duyên thành?



cảm tác từ bức ảnh Thanh Ngân và hoàng hôn

3.4.2013 Lu Hà







Thời Gian Hữu Hạn, Không Gian Trường Tồn



Ngày sinh nhật hoa thơm quả ngọt

Thời gian trôi, từng đọt mía lùi

Khổ đau hữu hạn ngọt bùi

Phải đâu là thực sụt sùi làm chi...?



Những tấm thiệp xa xôi vạn nẻo

Bao ân tình chèo néo đông tây

Từng trang lần lượt tỏ bầy

Xôn xao đây đó lời hay ý vàng…



Ồ lạ chửa nhẹ nhàng thâm thúy

Những vần thơ ủy mỵ thiết tha

Nghẹn ngào trong cõi sa bà

Biển xô sóng động la đà gió mây…



Cũng có lúc đắm say ong bướm

Cảnh thần tiên hồn đượm nhũ hoa

Nắng mưa giông bão nhạt nhòa

Trời quang mây tạnh hiền hòa nắng reo…



Rồi đâu đó eo xèo mặt nước

Tiếng kêu la mối đục ván thuyền

Anh hào thục nữ căn duyên

Bọt bèo tan hợp ưu phiền thở than…



Không phân biệt nghèo hèn sang trọng

Chẳng hơn thua danh vọng hão huyền

Ngẩn ngơ đắm đuối thôi miên

Sắt son tình để vững bền tương lai…



Mừng sinh nhật đêm dài mộng tưởng

Đóa xuân hoa chẳng động lòng trong

Bình an hạnh phúc má hồng

Thuận chàng ý thiếp biển Đông chẳng sờn…



Huynh thì vẫn bình chân như vại

Chúc Thi Nguyên thân ái đôi vần

Tâm hồn dào dạt chứa chan

Tháng ngày chiu chắt nồng nàn ý thơ…!



cảm tác nhân đọc thơ bài thơ: Cảm Ơn Nhân Ngày Sinh Nhật Của TN.

23.3.2013 Lu Hà







Mùa Sau Gặp Lại

tặng NS Thanh Ngân



Mù xa bảng lảng vờn sóng biếc

Một buổi hoàng hôn lạc cánh cò

Thuyền trăng đầy ắp qua đò

Đôi bờ tơ liễu bướm đào ngẩn ngơ…



Chiều thơ thẩn nôn nao thục nữ

Mắt huyền nhung tâm dạ lâng lâng

Thanh Ngân gót ngọc dịu dàng

Hoài lang dạ cổ bâng khuâng nỗi niềm…



Trời thăm thẳm êm đềm sương xuống

Cảnh thần tiên xao động lòng xuân

Có chàng thi sĩ tần ngần

Hoa tiên một vẫy suối tràn thơ tuôn…



Kiếp bèo bọt vương buồn cố quận

Phận má hồng lận đận giai nhân

Tơ duyên trong cõi trần gian

Luân hồi chìm nổi trăng ngàn sầu vương…



Bài vọng cổ sông Hương bến Ngự

Đời lữ hành mấy độ thu bay

Rượu tình chưa uống đã say

Mùa sau gặp lại vơi đầy em ơi!



Hãy ghi nhận một lời đắm đuối

Khắc vào tim cùng với thời gian

Ván thuyền lỡ đóng mưa chan

Lênh đênh biển cả nồng nàn bến mơ…!



cảm tác từ tấm ảnh Thanh Ngân đứng bên bờ sông lúc chiều tối

3.4.2013 Lu Hà









Nụ Cười Điên



Em chửa điên mà trời sao muốn sụp

Em điên rồi sông nước sẽ ngừng trôi

Trái tinh cầu hoan lạc phút giây thôi

Cười rũ rượi âm vang loài ma ái



Kìa người đẹp như thiên thần vệ nữ

Nụ cười điên ngây ngất  sóng men tình

Đôi mắt huyền khát khao hỡi cô mình

Mộng hồ điệp mênh mang sầu vạn cổ



Em hãy hát cho sương rơi lá rụng

Dạ hoài lang nức nở khắp trần gian

Tình rong rêu sầu muộn những giai nhân

Nghe gió thổi mê man miền khoái lạc



Em hãy khóc cười lên cho thỏa thích

Để lòng anh vợi bớt nỗi sầu tư

Bởi kiếp này lỡ chuyến chẳng cùng nhau

Đèn hoa trúc ái ân thành đôi lứa



Mắt ươn ướt xa xôi về biển cả

Mộng u hoài chan chứa mãi không thôi

Nghe hoang vu tiếng gọi cuối chân trời

Cùng nhịp đập trái tim hồng cộng hưởng



Cho anh vuốt bàn tay em giá lạnh

Giữa đêm trường tê cóng nụ cười điên

Em giãy dụa trong ảo giác thôi miên

Đang cháy bỏng bởi nụ hôn da diết…



 Viết tặng NS Thanh Ngân

3.4.2013 Lu Hà







Nhỏ Lệ Sương Thu

viết tặng Bichthuy Ly



Tích cũ kể Lý Nhân huyện nọ

Xã Nam Xương trăn trở Hà Nam

Cha con cốt nhục tình thâm

Tào khang bi lụy âm thầm khổ đau…



Vũ thị Thiết  bốn mùa mưa gió

Lấy Trương Sinh cảnh ngộ nghèo nàn

Tình yêu đôi lứa chứa chan

Bỗng đâu khói lửa hoang tàn chiến tranh



Vì xã tắc chàng đành cay đắng

Vợ mang thai nửa tháng sinh con

Môt mình vò võ lo toan

Mẹ chồng ốm nặng lệ tuôn đôi hàng



Nàng làm đám ma tang chu tất

Cả xóm làng thống thiết ngợi ca

Thái bình trở lại sơn hà

Mừng mừng tủi tủi cả nhà đoàn viên



Nhưng đứa nhỏ không quen cho bế

Lại bảo rằng: có phải cha đâu?

Từng đêm người vẫn về nhà

Con chơi với bố xoa đầu mẹ khen



Chồng sôi máu nổi ghen đánh vợ

Thật bi ai ảo não tang thương

Quên sinh tuẫn tiết theo giòng

Hoàng Giang sủi bọt thê lương não nùng



Màn đêm xuống rợn rùng gía buốt

Bỗng đứa con thảng thốt kêu lên

Bố về đứng nấp sau đèn

Chàng Trương chợt hiểu bóng đen chập chồng



Ôm con khóc bức tường tội lỗi

Ngọn đèn dầu đắm đuối hồn ma

Trái ngang trong cõi sa bà

Miếu thờ nghi ngút nhạt nhòa khói nhang…



Bồng con đứng lòng càng thê thảm

Vấn vương hoài ảm đạm trăng lu

Mịt mờ nhỏ lệ sương thu

Thoảng nghe tiếng gọi vi vu gió lùa…!



thơ cảm tác khi đọc cốt truyện và nghe bài hát “Thiếu Phụ Nam Xương” của Thẩm Oánh

4.4.2013 Lu Hà







Mảnh Hồn Cô Đơn

cảm xúc khi đọc thơ Chiếc Lá Vàng ( Hoài Vân): Một Phía Không Anh



Đời em khờ dại yêu thương

Đôi lần lầm tưởng theo dòng tương tư

Trời mây bàng bạc thiên thu

Thẫn thờ mái tóc úa màu xa xăm…



Mảnh hồn vò võ tháng năm

Vết đau tim nhói thăng trầm biển khơi

Ái ân rời rã tả tơi

Giấc mơ hoài vọng chơi vơi bẽ bàng…



Mắt em ngấn lệ trào dâng

Đơn côi phím nhạc dở dang lỡ làng

Mỉa mai oanh yến nắng vàng

Xót xa tình mộng thiên đàng xa xôi…



Rượu tàn uống mãi không thôi

Đắng cay sầu tủi cuộc đời mưa trôi

Điên cuồng khao khát anh ơi!

Đêm đen lầu ngọc lả lơi thèm thuồng…



Cô đơn chiếc bóng bên tường

Hàng hiên lã chã đồng hoang gió sầu

Tâm hồn lạc lối đi đâu

Côn trùng rên rỉ giang đầu đợi ai?



Liễu buông ủ rũ canh dài

Sương rơi ướt đẫm bờ vai má hồng

Bọt bèo trôi dạt biển Đông

Phù du kiếp phận đại dương phũ phàng…!



5.4.2013 Lu Hà









Nửa Vầng Trăng Nghẹn



Trăng ơi! Hãy nói đi nào?

Trời mây rung động tuôn trào hạt mưa

Vi lô lau lách gió đưa

Có nghe tiếng gọi ngọn dừa sương rơi…!



Dạt dào sóng vỗ biển khơi

Hè về rộn rã bồi hồi hoa bay

Ve sầu phượng vĩ cho hay

Lòng còn khắc khoải đắng cay đợi chờ…



Xuân hồng ong bướm xôn xao

Đại dương băng tuyết nghẹn ngào gió đông

Sầu tan tình hận thê lương

Hàng cây chịu rét đoái thương cuộc đời…



Tha hương góc biển chân trời

Tim anh còn dấu một thời đôi ta…?

Ngóng trông cách trở sông Hà

Vầng trăng sẻ nửa Hằng Nga tủi hờn…



Nơi nào dừng bước đòi cơn

Nhớ chăng kỷ niệm mảnh hồn hoang vu

Chập chồng cát bụi phù du

Cùng ai chia sẻ âm u gió lùa



Mong anh trở lại bao mùa

Hoa soan lại trắng vườn dưa xanh rờn

Cho em tìm lại nụ hôn

Đêm nay ai biết trăng còn vấn vương …!



cảm tác khi đọc thơ Liên Lưu: Anh Có Biết…!

5.4.2013 Lu Hà









U Hoài Thiên Thu



Gió hiu hắt ngọn đèn le lói

Em về đây đắm đuối sương mờ

Con đường dĩ vãng đợi chờ

Có nghe hơi thở dạt dào xa xôi…



Tìm dấu vết bồi hồi thương nhớ

Bụi vô tư chăng chớ tình đời

Khói lam biền biệt xa vời

Thăm miền quá khứ chơi vơi não nùng…



Đầy tâm sự quê hương một thuở

Dòng sông xưa chan chứa niềm riêng

Điệu buồn ca khúc thiêng liêng

Hoang vu trống vắng xóm giềng lặng thinh…



Hồn cay đắng chênh vênh ngây ngất

Chợt ngậm ngùi da diết đời em

Tuổi nào khôn lớn nhiều thêm

Gìa đi không nổi bên thềm trăng thương…



Mùi hoa sữa vấn vương xuân đó

Nắng hạ về lựu đỏ phượng rơi

Thu sầu lãng đãng mây trôi

Đông tàn đưa tiễn chân người ra đi…



Em nuối tiếc một thời hoa thắm

Chậm niềm vui thê thảm xuân thì

Rong rêu bèo bọt mong gì

Hương say áo trắng thầm thì bướm ong…



Buồn thổn thức long đong lận đận

Cỏ dỗi hờn tủi hận tương lai

Ăn năn lạc lối trần ai

Phũ phàng cảnh ngộ u hoài thiên thu…



cảm tác khi đọc thơ Hoài Vân ( Chiếc Lá Vàng): Em Về Nghe Qúa Khứ

10.4.2013 Lu Hà









Hồn Xưa Vẫn Còn



Nàng tiên đã mấy tuổi rồi

Lang thang góc bể chân trời nước mây

Trần gian bao nỗi đắng cay

Thiên đình vũ điệu tháng ngày thảnh thơi



Thưa rằng khó nói người ơi!

Như hoa không tuổi xanh tươi mãi hoài

Quên sao hạ giới một thời

Bao nhiêu kỷ niệm bồi hồi vẩn vơ



Đại dương sóng vỗ lô nhô

Ái ân đoạn tuyệt hững hờ trăng suông

Rong rêu bèo bọt vô thường

Phù du trôi nổi má hồng tang thương



Bể dâu đau đớn đoạn trường

Từng thu lá rụng bướm ong dập vùi

Thiên thai lạc lối bùi ngùi

Lửa trần nguội lạnh ngậm ngùi làm chi?



Vân du mây gió thầm thì

Phiêu bồng muôn nẻo rầm rì thông reo

Gặp nàng ở cuối chân đèo

Bích Câu Kỳ Ngộ hắt heo gió lùa



Khan hồng thơ viết xong chưa?

Thoả lòng nho sĩ viếng thăm cảnh chùa ?

Giáng Kiều người ngọc tranh mua

Tú Uyên thơ thẩn bốn mùa xuân hoa



Thi nhân duyên nợ nhạt nhòa

Nghìn năm mây bạc hồn xưa vẫn còn…?



thơ tặng Nàng Tiên Chân Mây nhân ngày sinh nhật

10.4.2013 Lu Hà







Vầng Trăng Tủi Sầu

cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Mặn Mà



Thơ em hay lắm Ngọc ơi!

Nghe như gió thoảng mây trời biển khơi

Thư cưu trống mái bồi hồi *

Hoàng hôn chợt đến cảnh đời dần trôi…



Ngẩn ngơ hai trái đào tươi

Giai nhân tứ hải ba mươi xuân tròn

Nôn nao dào dạt mảnh hồn

Tình thơ lai láng biển cồn sóng dâng…



Đoạn trường dâu bể mơ màng

Tình xưa nghĩa cũ dở dang lỡ làng

Bóng hình xao xuyến còn chăng

Phôi pha năm tháng vầng trăng nghẹn sầu…



Lá thu rơi rụng chân cầu

Thương chàng thi sĩ mái đầu phong sương

Gió mưa phiêu bạt bốn phương

Trán nhăn tư lự bụi hồng trần gian…



Mấy tuần ong bướm chứa chan

Năm canh thổn thức trăng ngàn còn đây

Chia ly mộng lại vơi đầy

Gặp nhau nức nở mà say chén tình…



Mặn mà thuở ấy em xinh

Đôi bờ liễu  rủ sân đình trúc mai

Nghẹn ngào quá khứ vị lai

Trương Chi tim ấy tuyền đài chẳng tan…!



*  Định viết là: Hai con chuột túi bồi hồi

13.4.2013 Lu Hà 















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét